Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện cổ tích. Hiển thị tất cả bài đăng

Lợn con đi thăm bạn

Lợn con là một con vật rất dễ thương, nhưng nó lại có một thói quen rất xấu, đó là không thích tắm. Ghét bẩn bám vào người khiến làn da nó trở nên vằn vện, chỗ trắng chỗ đen, còn mùi hôi thì thật là khó chịu.

Lợn con đi thăm bạn
Truyện cổ tích lợn con đi thăm bạn
Một hôm, Gấu con mời các bạn đến nhà chơi, Lợn con cũng nhận được giấy mời. Lợn con hí hửng đến nhà Gấu con.
“Cốc cốc cốc…” Lợn con gõ cửa. Gấu con ra mở cửa, ngạc nhiên hỏi: “Bạn là ai vậy?” Lợn con nói: “Tớ là Lợn con đây mà, bạn mời tớ đến nhà chơi, không nhớ sao?” Gấu con nói: “Tớ mời Lợn con cơ, đó là một chú lợn màu trắng rất xinh đẹp, tại sao người bạn lại đen sì thế?” Nói xong, Gấu con lại hít một hơi dài rồi nói: “Trên người bạn có mùi hôi thật khó chịu, giống với mùi hôi trên người Cáo, có phải bạn là Cáo đóng giả thành Lợn con không?”
Thỏ con và Chó con cũng chạy tới, chúng cũng ngửi người Lợn con và nói: “Người bạn ấy hôi quá, nhất định là tên Cáo gian xảo đóng giả làm Lợn con đấy, chúng ta mau đuổi nó đi đi!”
Các bạn liền cầm gậy đuổi Lợn con đi. Lợn con sợ quá, vừa chạy vừa hét lên: “Tớ không phải là Cáo, tớ là Lợn con đây mà!” Thế nhưng các bạn vẫn không tin và tiếp tục đuổi đánh nó.
Lợn con chạy tới một cái ao nhỏ, nó chẳng may trượt chân, ngã “tùm” xuống ao. Nó liền nhân dịp đó vội vàng tắm rửa, kỳ cọ thật sạch sẽ.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Lợn con bèn trèo lên bờ. Gấu con ngạc nhiên hỏi: “Lợn con ơi, lạ quá, vừa nãy rõ ràng chúng tớ nhìn thấy một con Cáo rơi xuống ao, tại sao bây giờ lại là bạn nhỉ?”
Lợn con ngượng ngùng nói: “Vừa nãy không phải là tên Cáo bị rơi xuống ao đâu, mà chính là tớ đây. Vì tớ lười tắm rửa nên người vừa bẩn vừa hôi, khiến cho các bạn hiểu lầm.” Sau khi đã hiểu ra đầu đuôi câu chuyện, các bạn của Lợn con cười phá lên. Chúng kéo tay Lợn con về nhà của Gấu con và cùng ăn uống, múa hát vui vẻ.
Sưu tầm
Đọc thêm »

Truyện cổ tích Trạng lường cân voi

Lương Thế Vinh (1441-1496) là nhà toán học, Phật học, nhà thơ nổi tiếng thời Lê Sơ. Ông quê làng Cao Hương, nay là thôn Cao Phương, xã Liên Bảo, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định (Việt Nam). Lương Thế Vinh vẫn được người đời quen gọi là Trạng Lường. Lí do là vì ngay từ nhỏ, ông đã tỏ ra rất giỏi trong việc đo lường. Ông đỗ Trạng nguyên năm 1463 đời vua Lê Thánh Tông.

Khi đến tuổi trưởng thành, có lần Lương Thế Vinh đến một khúc sông, thấy mấy người đang bàn tính với nhau tìm cách đo chiều rộng của con sông để bắc cầu. Hôm đó nước sông dâng cao và chảy xiết, nên không thể bơi qua. Lương Thế Vinh bèn góp ý: “Không cần sang sông làm gì. Các ông tìm cho tôi mấy cái cọc, tôi sẽ đo giúp.”
Lúc đầu, mấy người nọ tưởng ông nói đùa, không tin. Nhưng chỉ sau một lúc đóng cọc, ngắm nghía và tính toán, ông đã cho họ biết khúc sông rộng bao nhiêu thước. Thì ra từ thời đó, Lương Thế Vinh đã biết đến kiến thức về tam giác đồng dạng.
Tương truyền, có lần, đoàn sứ bộ nhà Minh sang nước ta. Vua Lê Thánh Tông cử trạng nguyên Lương Thế Vinh đón tiếp. Trưởng đoàn sứ Minh vốn nghe tiếng trạng nguyên Việt chẳng những nổi tiếng về văn chương, mà còn có trí thức uyên bác về khoa học, bèn hỏi: “Có phải ông là người làm ra sách Đại thành toán pháp?”
Lương Thế Vinh khiêm tốn, đáp: “Vâng, đúng vậy!”
Nhân lúc đó có con voi đang kéo gỗ dưới sông lên, sứ Tàu bèn thách: “Vậy quan trạng có thể cân xem con voi kia nặng bao nhiêu được không?”
“Được chứ!” Dứt lời, Lương Thế Vinh lấy chiếc cân, xăm xăm đi ra phía sông để cân voi. Sứ Tàu phì cười, nói: “Xem ra chiếc cân quan trạng chỉ đủ cân được cái đuôi voi thôi!” “Thì chia nhỏ voi ra nhiều phần để cân.” Lương Thế Vinh trả lời.
Sứ Tàu lại châm chọc: “Ông định mổ thịt voi chắc? Nhớ phần tôi miếng gan nhé!” Lương Thế Vinh không trả lời. Ông sai lính dắt voi xuống chiếc thuyền lớn đang neo tại bờ sông, đợi khi con voi đã đứng yên thì sai người đánh dấu mép nước bên mạn thuyền, rồi dắt voi lên bờ. Sau đó, ông ra lệnh cho quân lính khuân đá bỏ vào thuyền, cho đến khi thuyền chìm xuống ngang mực nước đã đánh dấu thì thôi. Thế rồi trạng cho bắc cân cân hết số đá trong thuyền và bảo với sứ Minh: “Đây, con voi ông chỉ, nặng chừng này cân!”
Viên sứ Tàu tuy trong bụng đã phục lăn, nhưng bề ngoài vẫn làm vẻ chưa tin, muốn thử tài trạng thêm, bèn xé một tờ giấy bản trong cuốn sách dày và đưa cho trạng một chiếc thước, nhờ đo xem tờ giấy dày bao nhiêu. Tình huống đặt ra thật khó xử. Tờ giấy quá mỏng, mà các nấc chia trên thước vừa lớn, lại không rõ. Nhưng với trí tuệ linh hoạt, Lương Thế Vinh đã nghĩ ngay được cách đo. Ông mượn viên sứ Tàu quyển sách, lấy thước đo chiều dày cả quyển, rồi chia cho số trang sách và tìm ra đáp số trước con mắt thán phục của sứ bộ nhà Minh.
Sưu tầm
Đọc thêm »

Sự tích con rồng cháu tiên

Hàng ngàn năm về trước, ở vùng Lĩnh Nam có một người thủ lĩnh có sức khỏe vô địch, lại còn có khả năng đi dưới nước giống như trên cạn tên là Lộc Tục, hiệu Kinh Dương Vương.
Một lần, trong chuyến đi chơi ở hồ Động Đình Vương gặp được Long Nữ, nàng là con gái của Long Vương. Hai người họ phải lòng nhau kết duyên thành đôi và không lâu sau Long Nữ hạ sinh được một cậu con trai khôi ngô đó là Sùng Lâm. Sùng Lâm lớn lên trở thành một chàng trai rất khỏe mạnh, cậu có sức mạnh y như cha mình. Cậu có thể dùng một tay nhấc cả tảng đá lớn hai người ôm không xuể và đi lại dưới nước như trên cạn. Cậu lấy hiệu Lạc Long Quân khi nối nghiệp cha.
Khi đó, Lĩnh Nam vẫn còn là một vùng đất hoang vu, không có nơi nào yên bình nên Lạc Long Quân quyết tâm ngao du khắp chốn.
Khi Lạc Long Quân đến vùng bờ biển phía đông nam thì gặp một con cá cực lớn. Nó đã sống rất nhiều năm nên mình con cá này dài hơn cả 50 trượng, đuôi nó thì y như cánh buồm, còn miệng nó lớn tới mức có thể nuốt được cả mười người cùng một lúc. Lúc nó bơi làm sóng đánh ầm ầm khiến cho thuyền bè đi qua chìm nghỉm, người thì bị nó ăn thịt. Người dân vô cùng sợ hãi khi thấy nó. Nó được mọi người gọi nó là Ngư tinh. Nơi ở của con Ngư tinh này là một cái động rất lớn và ăn rất sâu xuống tận đấy biển, phía trên của hang động còn có một núi đá rất cao chia vùng duyên hải làm đôi.

TRUYỆN CỔ TÍCH VIỆT NAM: SỰ TÍCH CON RỒNG CHÁU TIÊN (ẢNH MINH HỌA)
Quyết tâm diệt trừ loài thủy quái cho dân chúng, Lạc Long Quân tự tay đóng một cái thuyền rất lớn và cực kì vững chắc, rèn cho các cạnh của khối sắt thật sắc bén. Chàng còn nung nó trong lửa nhiều giờ để khối sắt thật nóng rồi mang cả khối sắt đó xuống thuyền chèo thẳng tới chỗ Ngư Tinh. Đến nơi, Lạc Long Quân đóng giả như một ngư dân ném đồ ăn vào cho nó, chàng không ném thức ăn mà ném khối sắt đã nung nóng đỏ cho Ngư Tinh. Ngư Tinh không hề nghi ngờ há miệng lớn để đớp lấy. Thế là nó bị khối sắt nóng đỏ làm cho cháy họng. Trong cơn đau đớn nó quật cái đuôi to khổng lồ về phía thuyền Lạc Long Quân. Thấy vậy chàng rút gươm ra và chém Ngư Tinh thành ba khúc. Phần đầu Ngư Tinh biến thành loài chó biển định chạy trốn nhưng thật không may cho nó, Lạc Long Quân tinh mắt thấy vậy liền dùng đá chặn đường giết chết nó rồi vứt đầu nó lên một ngọn núi. Ngày nay ngọn núi ấy có tên là Cẩu Đầu Sơn. Khúc thân Ngư Tinh trôi đến vùng Mạn Cẩu, Cẩu Đầu Thủy ngày nay; đoạn đuôi của nó thì bị Lạc Long Quân lột sạch da phủ lên một hòn đảo nhỏ giữa biển, đó chính là đảo Bạch Long Vĩ ngày nay.
Diệt trừ được Ngư Tinh thì Lạc Long Quân lại đi tới vùng Long Biên. Nơi đây là chỗ ấn nấp lâu năm của một con cáo thành tinh có chín đuôi. Nó sống dưới một cái hang sâu bên dưới một dãy núi đá. Con yêu tinh này thường biến thành người rồi trà trộn vào dân chúng để dụ dỗ con gái nhà lành về hang rồi hãm hại. Cả một vùng rộng lớn từ vùng Long Biên đến tận Tản Viên đều bị nó quấy nhiễu. Người dân nơi đây vô cùng lo sợ, đã có rất nhiều dân lành phải rời bỏ quê hương.
Thương cho dân chúng, Lạc Long Quân mang gươm một mình đi tới chỗ ở của Hồ Tinh. Vừa thấy bóng chàng ở cửa hang thì yêu tinh liền xông ngay ra. Thấy vậy Lạc Long Quân bèn làm sấm sét và cả mưa gió để chặn yêu tinh. Trận chiến cứ thế tiếp diễn tận ba đêm ba ngày, yêu tinh đuối sức dần nên nghĩ cách tìm đường hòng tẩu thoát. Lạc Long Quân liền đuổi theo vung gươm chém nó đứt đầu. Lạc Long Quân đi vào hang cứu những người dân lương thiện bị nó giam hãm, chàng lệnh các loài thủy tộc dâng nước từ sông Cái ập vào hang cáo biến nó thành một cái vực sâu, người thời đó đặt tên cho nó là đầm Xác Cáo, đó chính là Tây Hồ ngày nay. Thế là ngươi dân lại được yên ổn làm ăn, họ làm nhà dựng xóm và ở trên chỗ đất cao nhất và gọi tên làng là làng Hồ cho tới tận ngày nay.
Khi vùng Long Biên đã yên bình, Lạc Long Quân lại đi lên vùng núi Phong Châu. Trong vùng này có cây chiên đàn, là cây sống đã rất lâu năm. Nó cao tới hàng nghìn thước, trước đây cành lá xanh tốt che kín hết cả một vùng rộng lớn, sau đó nhiều năm thì cây hóa thành một con yêu tinh, dân chúng gọi nó là Mộc Tinh. Nó rất hung dữ và gian xảo vô cùng. Nơi ở của Mộc Tinh không cố định, lúc thì ở rừng này, lúc thì lại ở rừng khác. Nó ẩn nấp ở khắp nơi và còn biến hóa thành nhiều hình dạng khác nhau, đuổi bắt người mà ăn thịt. Dân chúng cả vùng kêu khóc thảm thiết vô cùng. Thấy vậy, Lạc Long Quân hạ quyết tâm diệt trừ bằng được yêu tinh cho dân chúng được yên ổn. Sau khi luồn qua rất nhiều rừng rậm và trải qua bao nhiêu là khó khăn Lạc Long Quân mới đến được chỗ của Mộc Tinh. Trận chiến giữa chàng và Mộc Tinh kéo dài hàng trăm tháng trời, khiến cho trời đất quay cuồng mà vẫn không giết được nó. Đến cuối cùng, Lạc Long Quân đã phải sử dụng những nhạc cụ như là trống, chiêng để làm cho nó phải kinh hãi và bỏ chạy đến vùng Tây Nam, người dân gọi nó là Quỷ Xương Cuồng.
Đánh đuổi xong Mộc Tinh, chàng thấy dân chúng vùng đất này vẫn còn rất nghèo đói. Lạc Long Quân bèn dạy cho dân chúng biết cách trồng cây lúa lấy gạo nấu cơm, dùng gỗ để làm nhà để ở, tránh thú dữ. Để tỏ lòng biết ơn, dân chúng xây dựng một cung điện rất nguy nga tráng lệ trên ngọn núi cao cho Lạc Long Quân. Nhưng Lạc Long Quân không ở mà về quê mẹ ở dưới thủy cung. Trước khi đi Lạc Long Quân dặn dò dân người dân: “Khi có tai ương gì thì hãy gọi ta, ta nhất định sẽ trở về ngay!”
Nguồn Cotich24H
Đọc thêm »

Bí mật đen tối đằng sau những câu chuyện cổ tích nổi tiếng

Docbao.vn - Chuyện cổ tích thường là những câu chuyện trong sáng dành cho thiếu nhi, để gieo vào các em những quan niệm đạo đức đầu tiên. Tuy vậy, ở thuở sơ khai, những câu chuyện cổ tích nổi tiếng nhất đã có những chi tiết khiến người lớn đọc được cũng phải “rùng mình”.

Những câu chuyện cổ tích thời xa xưa thường đưa mọi thứ lên tới cực điểm một cách quyết liệt: cái ác lên tới cực điểm và sự tr
ừng phạt cũng lên tới cực điểm. Điều này có thể bắt gặp trong cả truyện cổ tích phương Đông và phương Tây.
Trải qua quá trình tồn tại hàng trăm năm, dần dần, những chi tiết này đã được thay thế hoặc giảm nhẹ để phù hợp với tiêu chí giáo dục trẻ em. Hãy cùng lật lại những chi tiết rùng rợn từng một thời tồn tại trong những câu chuyện cổ tích nổi tiếng hàng đầu thế giới, để thấy rằng cổ tích xa xưa của phương Tây cũng có những chi tiết đáng sợ như thế nào…

“Cô bé quàng khăn đỏ”
Trong những phiên bản đầu tiên của truyện cổ tích “Cô bé quàng khăn đỏ” tồn tại ở nhiều nước Châu Âu từ khoảng thế kỷ 10, con sói đã giết hại bà của cô bé quàng khăn đỏ rồi cải trang thành bà cụ để đánh lừa cô bé, khiến cô bé vô tình ăn thịt bà mình trong bữa tối mà không hề hay biết.
Đến giờ đi ngủ, con sói bảo cô bé thay đồ ra rồi hẵng lên giường ngủ. Nó liền vứt đồ của cô bé vào lò sưởi để đốt cháy hòng xóa mọi dấu vết tội ác. Đến đây thì có nhiều phiên bản khác nhau bắt đầu tồn tại. Phiên bản bi kịch nhất là con sói ăn thịt cô bé và… hết chuyện.
Cũng có phiên bản kể rằng cô bé nhận ra con sói đang cải trang thành bà nên đã tự bày kế trốn thoát, ngoài ra, còn có những phiên bản cho xuất hiện một nhân vật thứ 3 cứu giúp cô bé quàng khăn đỏ, như bác thợ săn hay cô thợ giặt.
“Người đẹp ngủ trong rừng”
Phiên bản đầu tiên của truyện cổ tích “Người đẹp ngủ trong rừng” được viết lại bởi nhà sưu tầm truyện cổ tích người Ý - Giambattista Basile (1566-1632). Khi đó, tác phẩm có tên “Mặt trời, Mặt Trăng và Talia”. Trong phiên bản này, một ông vua khi đi dạo chơi đã tình cờ tìm thấy Talia - người đẹp ngủ trong rừng - nhưng không thể nào đánh thức nàng dậy.
Bị quyến rũ bởi nhan sắc của người đẹp, ông vua đã “yêu” nàng rồi sau đó bỏ đi. Một thời gian sau, Talia sinh ra một cặp sinh đôi, hai đứa trẻ không ngừng mút ngón tay nàng và khiến chất độc của mũi quay độc bị hút ra, nhờ đó, nàng tỉnh dậy. Một ngày kia, ông vua nọ quay trở lại tìm nàng và họ yêu nhau say đắm.
Hoàng hậu - vợ của nhà vua - biết chuyện, mụ đã lừa Talia, định đem nấu hai con của nàng thành bữa ăn cho nhà vua, nhưng bác đầu bếp nhân hậu đã nghĩ cách cứu sống hai đứa bé. Đến lượt Talia lại bị hoàng hậu bày kế thiêu sống. Nhà vua kịp thời đến cứu nàng và trừng phạt hoàng hậu đích đáng. Nhà vua liền cưới Talia và từ đó gia đình họ sum họp hạnh phúc.

“Người đẹp và quái vật”
Phiên bản cổ xưa nhất của “Người đẹp và quái vật” do nữ nhà văn người Pháp Gabrielle-Suzanne Barbot de Villeneuve (1695-1755) ghi chép lại. Câu chuyện của Villeneuve khi đó dài tới hơn 100 trang, chứa đựng rất nhiều những câu chuyện nhỏ trong tổng thể câu chuyện lớn.
Trong truyện của Villeneuve, quái vật vốn là một chàng hoàng tử mồ côi cha từ khi còn nhỏ, mẹ chàng lên ngôi và phải chèo chống để bảo vệ vương quốc mà chồng bà để lại, hàng năm trời bà phải có mặt ngoài chiến trận để giữ yên bờ cõi.
Hoàng hậu để con lại cho một bà tiên chăm sóc mà không hề hay biết “bà tiên” này thực tế là một mụ phù thủy độc ác. Khi chàng hoàng tử lớn lên và trở thành một thanh niên, mụ phù thủy đã cố quyến rũ chàng, nhưng bị hoàng tử cự tuyệt, mụ ta liền biến chàng thành quái vật.

“Cô bé lọ lem”
Có tới gần 350 phiên bản khác nhau kể về “Cô bé lọ lem”, tuy vậy, chỉ có một số phiên bản chứa đựng những tình tiết nhân văn và có hậu theo kiểu phim hoạt hình Disney. Trong đó, câu chuyện được kể lại bởi anh em nhà Grimm - “Aschenputtel” (bản tiếng Đức) - không hề có những chú chuột vui nhộn hay bà tiên tốt bụng.
Thế lực siêu nhiên giúp đỡ cô bé lọ lem trong truyện là cái cây mọc trên ngôi mộ của mẹ lọ lem. Lọ lem đã nuôi lớn nhánh cây trồng trên mộ mẹ bằng nước mắt đau khổ của mình, khi cây lớn, một chú chim tới sống trên cây và làm bạn với lọ lem. Chính cái cây và chú chim sẽ làm nên những phép màu giúp lọ lem đi dự tiệc.
Trong truyện, tiệc của hoàng tử được tổ chức trong 3 ngày, lọ lem xuất hiện rực rỡ nhất trong ngày thứ 3 với đôi giày bằng vàng. Hoàng tử dùng chiếc giày vàng rớt lại của lọ lem để thử chân các cô gái, ai đi vừa sẽ được hoàng tử lấy làm vợ. Khi sứ giả đến nhà lọ lem, hai cô con gái riêng của bà mẹ kế đã bày cách, một cô cắt ngón chân, một cô cắt gót chân để đi vừa chiếc giày.
Nhưng máu rớt ra đã khiến hoàng tử khiếp sợ trước dã tâm của hai cô gái. Cuối cùng, chàng đã tìm ra chủ nhân đích thực của chiếc giày. Trong ngày cưới của lọ lem và hoàng tử, hai cô chị xấu xa xin làm phù dâu, ngay lập tức, có hai con chim bay đến… mổ vào mặt hai phù dâu khiến hai người bị mù.
“Nàng tiên cá”
Chúng ta vốn rất quen thuộc với câu chuyện trong phim hoạt hình Disney kể về nàng tiên cá Ariel và chàng hoàng tử Eric. Trải qua nhiều khó khăn, thử thách, họ đã dành cho nhau tình yêu đích thực và sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi.
Tuy vậy, trong câu chuyện của nhà văn người Đan Mạch Hans Christian Andersen, câu chuyện cay đắng nói về sự khác biệt đẳng cấp và những khát khao vô vọng đã không có được kết thúc đẹp như vậy.
Nàng Ariel đã đánh đổi tất cả với hy vọng có được tình yêu của hoàng tử, nhưng rồi hoàng tử buộc phải cưới một nàng công chúa của nước láng giềng, từ bị bắt ép, hoàng tử dần chuyển sang tự nguyện, khi bất ngờ chàng yêu say đắm vị hôn thê được hứa gả cho mình.
Số phận nàng Ariel đã được định đoạt, nàng sẽ phải chết ngay sau hôn lễ của hoàng tử bởi cô dâu không phải là nàng. Cách duy nhất để Ariel không phải chết là… nàng phải đâm chết hoàng tử, như vậy, Ariel sẽ lại được làm tiên cá và trở về sống dưới đại dương. Nhưng cuối cùng, nàng đã không thể làm hại người mình yêu và quyết định hy sinh chính mình.
“Nàng Bạch Tuyết”
Anh em nhà Grimm đã sưu tầm câu chuyện cổ tích này từ dân gian và viết lại lần đầu tiên hồi năm 1812. Họ đã nhiều lần sửa lại câu chuyện cho tới tận năm 1854 mới cho ra phiên bản cuối. Trong phiên bản đầu tiên của “Nàng Bạch Tuyết”, nhân vật phản diện trong truyện chính là… người mẹ chất chứa lòng ghen tị của Bạch Tuyết.
Trong bản thảo không chính thức của anh em nhà Grimm, mẹ của Bạch Tuyết đã đưa nàng vào rừng hái hoa rồi bỏ lại Bạch Tuyết trong rừng, tuy vậy, tình tiết này đã được thay đổi, khi ra mắt phiên bản chính thức đầu tiên, anh em nhà Grimm đã để một người hầu làm việc này.
Về sau, nội dung câu chuyện còn được thay đổi nhiều nữa, nhân vật người mẹ ghen tị với sắc đẹp của con gái đã được thay thế bằng bà mẹ kế phù thủy độc ác để câu chuyện phù hợp với quan niệm đạo đức.
“Hoàng tử ếch”
Có rất nhiều phiên bản truyện cổ tích “Hoàng tử ếch” nhưng không phải trong phiên bản nào chú ếch cũng trở thành chàng hoàng tử đẹp trai sau khi được nàng công chúa hôn. Trong phiên bản ban đầu do anh em nhà Grimm thực hiện, một nàng công chúa đang chơi trong rừng thì để mất quả bóng vàng của mình.
Trong lúc tức giận vì mất quả bóng, một chú ếch đã nhảy ra, hứa tìm lại quả bóng cho nàng với điệu kiện nó sẽ được ngủ chung giường với nàng. Nàng công chúa đồng ý, nhưng không hề có ý định thực hiện lời hứa của mình. Cuối cùng, sau khi “phát điên” vì sự quấy nhiễu dai dẳng của chú ếch, nàng đã tức giận ném mạnh chú ếch vào tường và… lời nguyền được hóa giải.

Theo B.Ngọc (Dân Trí)
Đọc thêm »

Truyện cổ tích cho bé: "Sự tích Chú Cuội cung trăng"


Khi những thứ đồ chơi như búp bê, ô tô hay trò chơi điện tử đã quá quen thuộc, bạn hãy để bé bước vào thế giới truyện kể dân gian đầy kì bí cùng "Sự tích Chú Cuội cung trăng".

  Truyện tranh tương tác "Sự tích Chú cuội cung trăng" (BH Media)  Ngày xửa ngày xưa, có một anh tiều phu tên là Cuội. Một lần vào rừng đốn củi, anh tình cờ phát hiện ra cây đa thần có phép cải tử hoàn sinh. Anh Cuội đem cây thần về nhà và cứu sống được rất nhiều người. Rồi một ngày, biến cố xảy ra... 
Tại sao vào những đêm trăng sáng, chúng ta lại nhìn thấy bóng của cây đa và Chú Cuội trên cung trăng? Câu chuyện đưa đến một lời giải thích thú vị cho thắc mắc đáng yêu của bé. Cảnh vật càng lung linh huyền ảo và tràn đầy phép màu hơn với các tương tác chạm kỳ diệu trong ứng dụng truyện Truyện tranh tương tác của BH Media.

Nguồn VietBao.vn 
------------
Xem thêm: Truyện cổ tích cho bé: "Sự tích Chú Cuội cung trăng", http://vietbao.vn/The-gioi-giai-tri/Truyen-co-tich-cho-be-Su-tich-Chu-Cuoi-cung-trang/2131864718/413/
Tin nhanh Việt Nam ra thế giới vietbao.vn
Đọc thêm »

Truyện cổ tích: Sự tích trái sầu riêng

Thứ Bảy, ngày 27/02/2016 09:08 AM (GMT+7)
Trái sầu riêng thơm nức, ngọt vàng, béo ngậy có nguồn gốc rất ý nghĩa và cảm động. Để mẹ kể bé nghe câu chuyện cổ tích về sự tích trái sầu riêng nhé!
Hồi ấy, vào thời Tây Sơn, tại vùng Đồng Nai có một chàng trai văn võ kiêm toàn. Trước cuộc khởi nghĩa của Tây Sơn, chàng đã vung gươm hưởng ứng và mấy lần cầm quân khiến bọn tớ thầy chúa Nguyễn vô cùng khiếp sợ.
Hết thời Tây Sơn, chẳng lui về quê nhà mượn nghề dạy trẻ để náo mình ẩn tích. Bổng có tin dữ loan truyền làm mọi người xao xuyến. Gia Long trở lại ngôi vua thì cũng bắt đẩu giết hại những người đã từng theo Tây Sơn. Hắn dựa vào chức tước lớn hay nhỏ mà gia hình: tư mã, quận công thì lăng trì, tùng xẻo; vệ uý, phân xuất thì đánh gậy, phạt roi…
Dân trong xóm sẵn lòng quý mến khuyên chàng trốn đi thiệt xa. Họ giúp tiền gạo và mọi thứ cần dùng trong đó có một chiếc thuyền nhỉ có mui lồng để tiện đi lại.
Và không muốn để rơi vào tay quân địch, chàng đã ra đi. Mượn dòng sông cửu long, chàng tiến sâu vào phía nam đất nước.
Một hôm, chàng cấm sào đậu ghe, lên bờ mua sắm thức ăn. Bước vào một cái quán bên đường, chàng thấy có một bà già ngồi ủ rũ bên cạnh một cô gái nằm mê man bất tỉnh. Đó là hai mẹ con đi dâng hương trên núi về đến đây thì con bệnh nặng. Vốn có biệt tài về nghề thuốc, chàng ra sức cứu chữa, cuối cùng đã giúp cô gái hồi phục được sức khoẻ. Và sẵn thuyền chàng đưa họ về tận nhà.
Nàng là gái chưa chồng, đã đến tuổi quay xa đạp cửi, lại có vẻ đẹp thuỳ mị, đã làm xao xuyến chàng trai ở tận nơi xa đến ngụ tại nhà nàng.


 truyen co tich: su tich trai sau rieng - 1
Thấy chồng nhăn mặt, người vợ nói: Anh cứ ăn sẽ biết nó đậm đà như lòng em đây. (Ảnh minh họa)
Sau một tuần chay tạ ơn trời phật, mẹ nàng cho biết là phật báo mộng cho hai người lấy nhau. Chàng vui vẻ nhận lời và bắt đầu cuộc sống mới ở nơi đất khách quê người.Từ đây chàng có chỗ ở nhứt định.Nhà nàng làm ruộng, nuôi tằm. Những việc đó chàng làm được cả.
Mười năm trôi qua như một giấc mộng. Hai vợ chồng quấn quít bên nhau tựa đôi chim câu. Trong vườn nhà vợ , chàng trồng thứ cây ăn trai1gọi là cây “tu-rên” mà ở xứ sở chàng không có. Lần ấy gặp kỳ trái chín đầu mùa, vợ chàng hái xuống một trái, tách vỏ đưa cho chồng ăn. Trái "tu-rên" vốn có mùi vị đặc biệt. Thấy chồng nhăn mặt, người vợ nói:
   - Anh cứ ăn sẽ biết nó đậm đà như lòng em đây.
 Không ngờ, một năm kia,vợ chàng đi chùa dâng hương về bị cảm. Chàng cố công chạy chữa nhưng không sao cứu được. Cái chết chia rẽ vợ chồng chàng một cách đột ngột. Không thể nói hết cảnh tượng đau khổ của người chồng. Tình thương sâu sắc khiến chàng thấy như hồn vợ luôn ở bên mình và chàng hứa trọn đời sẽ không lấy ai nữa. Hai người vẫn thường gặp nhau trong mộng
 Sự truy nã và trả thù của Gia long đã bớt, bà con ở quê nhắn tin bảo chàng về. Những người ở quê vợ cũng muốn chàng đi đâu đó ít lâu để giải khuây . Chàng đành từ giã quê hương thứ hai của mình. Trước ngày lên đường, vợ chàng báo mộng cho biết sẽ theo chàng đến sơn cùng thuỷ tận. Năm ấy cây “tu-rên” chỉ có một trái. Và trái “tu-rên” đó tự nhiên rụng xuống giữa lúc chàng ra thăm cây kỷ niệm của vợ. Chàng mừng rỡ quyết đưa nó cùng mình về quê nhà .
Chàng trở lại với nghề cũ. Nhưng nỗi buồn nhớ vợ canh cánh không bao giờ nguôi. Chàng ươm hột cây “tu-rên” rồi đem trồng trong vườn,ngoài ngõ. Từ đây ngoài việc dạy học, chàng còn có công việc lo chăm sóc cây quý.
Những cây “tu-rên” của chàng ngày một lớn khoẻ. Lại thêm mười năm đã trôi qua. Chàng trai ngày xưa bây giờ tóc đã đốm bạc. Nhưng con người ấy trong lòng bỗng thấy như trẻ lại khi thấy những cây quý ấy bấy lâu mình chăm sóc nay đã bắt đầu đơm hoa kết trái. Ông sung sướng mời  bà con lối xóm tới dự đám giỗ vợ và nhân đó thưởng thức một thứ trái lạ lần đầu tiên trong vùng này.
Khi bưng những trái “tu-rên” đặt trên bàn, mọi người thấy mùi khó chịu. Nhưng chủ nhà biết ý nói trước:
Nó xấu xí, mùi vị chưa quen, nhưng những mùi của nó lại đẹp đẽ thơm thoa như mối tình đậm đà của đôi vợ chồng xoang trẻ…Anh vừa nói vừa tách những trái “tu-rên” ra từng mối, rồi chia cho mọi người cùng nếm. Đoạn anh kể hết mối tình duyên xưa mà từ lúc về đến nay mà anh vẫn giấu kính trong lòng, Anh kể mãi, kể mãi. Khi kể xong, ở khoé mắt của con người chung tình ấy long lanh ở hai giọt lệ nhỏ đúng vào múi “tu-rên” đang cầm trên tay. Tự nhiên hai giọt nước mắt ấy sôi lên sùng sục trên múi “tu-rên”như vôi gặp nước và thấm vào múi như giọt nước thấm vào đất.
Sau đám giỗ ba ngày, người đàn ông ấy bỗng dưng không bệnh mà chết. Từ đấy mỗi lần dân làng ăn thứ trái đó đều nhớ đến người gây giống, nhớ đến người đàn ông chung tình. Họ gọi “tu-rên” bằng hai tiếng  “sầu riêng” để ghi nhớ mối tình chung thuỷ của hai người. Người ta còn nói những cây sầu riêng nào hột có hai giọt nước mắt của người chồng nhỏ vào thì mới là sầu riêng chính giống và ngon.
Nguồn Eva.vn
Đọc thêm »

Sự tích cái chổi


Sựu tích cái chổi
Ngày xưa ở trên cung điện nhà trời có một người đàn bà nấu ăn rất khéo tay. Bà chế những món bánh trái tuyệt phẩm, làm những thức ăn ngon đến nỗi chỉ nếm qua một miếng là không thể nào quên được. Cho nên Ngọc Hoàng thượng đế cho bà chuyên trông nom công việc nấu ăn cho mình ở thiên trù. Nhưng bà lại hay ăn vụng và tham lam.


Lệ nhà trời những người hầu hạ đều có thức ăn riêng, nhất thiết không được đụng chạm đến ngự thiện, dù là Ngọc Hoàng ăn thừa cũng vậy. Nhưng luật lệ đó không ngăn được những người đang sẵn thèm khát. Người đàn bà vẫn tìm đủ mọi cách để làm cho kho thức ăn của nhà Trời hao hụt.

Tuy đã quá tuổi xuân, bà ta lại yêu một lão vốn chăn ngựa cho thiên đình. Đời sống của những người chăn ngựa thì ở cõi trời cũng như cõi đất đều cực khổ không kém gì nhau. Ông ta thích rượu và từ khi gặp người đàn bà này lại thèm ăn ngon. Bà ta say mê ông tưởng trên đời không còn có gì hơn được. Mỗi lúc thấy người đàn ông đó thèm thức ăn, đồ uống của nhà Trời, bà ta không ngần ngại gì cả. Đã nhiều phen bà lấy cắp rượu thịt trong thiên trù giấu đưa ra cho ông. Và cũng nhiều phen bà dắt ông lẻn vào kho rượu, mặc sức cho ông bí tỉ.

Một hôm, Ngọc Hoàng thượng đế mở tiệc đãi quần thần. Bà và các bạn nấu bếp khác làm việc tíu tít. Chỉ vào chập tối, các món ăn đã phải làm đầy đủ. Rồi khi ánh nguyệt của đêm rằm sáng lòa là mọi người bắt đầu vào tiệc. Nhưng giữa lúc cỗ đang bày lên mâm thì từ đàng xa, bà đã nghe tiếng lão chăn ngựa hát. Bà biết ông tìm mình. Bà lật đật ra đón và đưa giấu ông ta vào phía góc chạn. Bà đưa cho ông mấy chén rượu, thứ rượu ngon nhất của thiên tào rồi trở ra làm nốt mẻ bánh hạnh nhân.

Người đàn ông đó mới đi tắm ngựa ở bến sông về. Bưng lấy bát cơm hẩm, ông sực nhớ đến rượu thịt bây giờ chắc đang ê hề ở thiên trù, nên vội lẻn đến đây. Trong bóng tối, ông nuốt ực mấy chén rượu lấy làm khoái. Chén rượu quả ngon tuyệt, hơi men bốc lên làm ông choáng váng. Ông bỗng thèm một thức gì để đưa cay. Trong bóng tối, trên giá mâm đặt ở gần đó có biết bao là mỹ vị mùi thơm phưng phức. Đang đói sẵn, ông giở lồng bàn sờ soạng bốc lấy bốc để...

Khi những người lính hầu vô tình bưng mâm ngự thiện ra thì bát nào bát ấy đều như đã có người nào nếm trước. Ngọc Hoàng thượng đế vừa trông thấy không ngăn được cơn thịnh nộ. Tiếng quát tháo của Ngọc Hoàng dữ dội làm cho mọi người sợ hãi. Bữa tiệc vì thế mất vui.

Người đàn bà nấu bếp cúi đầu nhận tội. Và sau đó thì cả hai người cùng bị đày xuống trần, làm chổi để phải làm việc luôn tay không nghỉ và tìm thức ăn trong những rác rưởi dơ bẩn của trần gian. Đó là tội nặng nhất ở thiên đình.

Lâu về sau, thấy phạm nhân bày tỏ nông nỗi là phải làm khổ sai ngày này qua tháng khác không lúc nào ngơi tay, Ngọc Hoàng thương tình ra lệnh cho họ được nghỉ ba ngày trong một năm. Ba ngày đó là ba ngày Tết nguyên đán.

Bởi vậy đời sau trong dịp Tết nguyên đán, người ta có tục lệ kiêng không quét nhà. Người Việt Nam chúng ta có câu đố về cái chổi "Trong nhà có một bà hay la liếm" mô tả thần tình động tác quét nhà nhưng trong đó chắc còn có ngụ ý nhắc lại sự tích của cái chổi. 
Nguồn ST: Kiều Trung Kiên-
Đọc thêm »